nthuan – Blogger

VẠCH TRẦN DÂN GIAO NHẬN

Chia sẻ
Mời feng đánh giá

Đây là bài viết mình sưu tầm được trên group: LOGISTICS VIETNAM: Vạch trần dân giao nhận.

Bài này toàn những thứ mà hình như chưa ai nói đến, cực kỳ chi tiết và hoàn toàn là thực tế luôn. Vì đâu ai nhiều chiện như tui, họ cũng không có nhu cầu kể khổ để người khác thấu hiểu hehe. Thì thôi, xem như hôm nay tui cùng mọi người hàn huyên tâm sự hén.

Tui hy vọng, bài viết này sẽ đồng cảm với nhiều người đã từng trải, vì kiểu như lột tả được hầu như mọi thứ gian truân của một người đi hành nghề XNK vậy.

Những thứ mà chỉ người đi làm thực thụ mới cảm nhận được.

Hãy xem đằng sau cái thăng hoa, sau cái “sướng” của ngành, là những nỗi vất vả không tưởng như thế nào nhé, ngậm ngùi lắm, nước mắt cũng có đầy các bạn ạ. À, ít nhất là đã trải qua với tui nhé.

MỘT CÁI NOTE Ở ĐÂY LÀ DÂN #OPS CHÚNG TUI KHÔNG PHẢI KỂ KHỔ ĐÂU NHÉ, CHỈ LÀ TÂM SỰ NGHỀ, TÂM SỰ ĐỂ DÂN CHỨNG TỪ HIỂU, TÂM SỰ ĐỂ KHÁCH HÀNG THẤU, TÂM SỰ ĐỂ SẾP ĐỒNG CẢM HƠN. Hức Hức. đôi khi cũng tuổi thân lắm ạ.

𝙍𝙤̂̀𝙞, 𝙘𝙪̀𝙣𝙜 𝙡𝙤́𝙩 𝙙𝙚́𝙥 𝙝𝙖̀𝙣 𝙝𝙪𝙮𝙚̂𝙣, 𝙩𝙖̂𝙢 𝙨𝙪̛̣ “𝙉𝙜𝙝𝙚̂̀”.

——————–

Bài này tui xin phép chưa nói đến cái vất vả, chịu đựng của dân văn phòng ngen, và tui có 1 bài riêng đã nói thật sâu về dân chứng từ rồi (Nếu bạn dảnh dảnh thì tìm đọc lại để chúng ta cùng nhau thấu hiểu nhé .

Nỗi thấu khổ của ngành xuất_nhập_khẩu Logistics vẫn ưu tiên cho mấy bạn hiện trường trước, vì điều này sẽ gần với mọi người hơn và kiểu nó như là một sự thật hiển nhiên vậy.

Còn dân văn phòng đôi khi cũng có nhiều bạn nghĩ là phẻ hơn, đỡ cực hơn. Nhưng, mấy ai thấu, dân văn phòng còn có nhiều chiện khổ hơn cả hiện trường, mỗi người mỗi việc mà, tui là nữ mà, tui kể được những cái khổ của hiện trường thì không lý do gì tui không lột tả được những cái ngậm ngùi thấu gan của dân chứng từ được … Đúng hông nè? Đúng phát, cho có tin thần nhen.

OK NÈ, mình vào cái khổ đầu tiên ngen ….

À, Khổ nhưng không phải than nha, đã nói là không than mà mọi người nghĩ mình đang bán than thì buồn lắm ạ.

𝟭/ Cái Khổ Đầu Tiên Là Phải Chờ Đợi

Nếu là cty dịch vụ, bạn phải đến cty khách hàng nhận chứng từ và không ít lần bạn phải chờ họ làm xong công việc rồi mới đưa hồ sơ cho bạn, hoặc lỡ trúng đợt Sếp đang họp thì phải ngồi chờ cả tiếng đồng hồ để ký được chứng từ.

Chờ khi đi hãng tàu nhận lệnh, cược cont: ngày nào may mắn thì nhanh xíu, còn trúng mấy ngày đầu tuần, hoặc hãng tàu siêu đông thì xem như là ở lại giờ trưa, ngồi vật vờ chờ đến đầu giờ chiều họ làm việc lại rồi mới lấy được lệnh (nay lấy EDO thì đỡ hơn rùi).

Rồi mở tờ khai Hải Quan, lại phải chờ ở khâu đăng ký tờ khai, có khi ngồi chờ cả ngày luôn mà hồ sơ đến cuối ngày vẫn chưa xong, ngậm bồ hòn đi về, hôm sau lại lẹt đẹt đi cảng lại.

Xong, lại phải chờ Hải Quan xuống kiểm hóa, nếu lô hàng luồng đỏ.

Rồi lại chờ ở phòng thương vụ để xuất phiếu eir, nay chuyển sang đóng eirport rồi thì cũng đỡ phần nào, chứ hồi xưa mà chờ tới lượt đóng tiền thôi cũng đủ thời gian ngồi nhâm nhi hết ly cà phê luôn chứ không ít hà.

Đến đây vẫn chưa hết thời gian ngồi chờ ngen, chờ thanh lý tờ khai hải quan. Hồi mà Cát Lái còn khâu thanh lý tờ khai, thì phải nói là xếp hàng dài như xe tàu lửa.

Rồi còn phải chờ đóng thuế, chờ đối chiếu manifest, chờ cắt seal, chờ chuyển bãi kiểm hóa, chờ thông quan tờ khai, chờ nâng hạ cont hàng, chờ xe vận tải …

Về đến cty thì chờ giải chi. Hehe cái này chờ nhưng có động lực.

……………

Nói chung là thời gian chờ còn nhiều hơn là thời gian làm nữa.

Mách nhỏ nè: để khỏa lấp thời gian này khỏi phí thì trước khi đi mần, bạn nhớ chuẩn bị một một việc gì làm trong khi chờ nhé, ví dụ đem theo sách để đọc, hoặc tận dụng thời gian để học thêm gì đó mình chưa biết, hồi tui tui đem theo tranh để thiêu, hiii chứ ngồi chờ mòi mỏi lắm các bạn.

𝟮/ Bỏ Ăn Hoặc Ăn Qua Loa Cho Xong

Nếu bạn không sắp xếp thời gian cân đối thì bạn hay dính thời gian off ăn bữa trưa, hoặc có khi cũng rán căng mình để hoàn thành cho xong công việc mà dời bữa trưa lại tầm vài tiếng, hoặc có khi đang ở một nơi không kiếm được gì để ăn luôn, phải ăn đại 1 thứ gì đó để lắp vào bụng cho đỡ đói xong mần tiếp.

Tôi còn nhớ như in những buổi ngồi vật vờ trên hãng tàu OOCL mà nhịn ăn trưa để đầu giờ lấy được lệnh rồi đi xuống cảng ghé chỗ nào đó ăn luôn một thể.

Rồi còn các buổi đi đăng ký tờ khai tại chi cục Hải Quan tỉnh, không quen đường xá nên lại nhắm canh thời gian làm rồi mang theo bánh mì mà gặm, đến trưa, trời nắng lại trú tại 1 bóng cây để nghỉ trưa mà chờ đến giờ làm việc.

Kể ra thì nói than khổ chứ cái nghề mình là vậy mà, bạn không muốn nó diễn ra như vậy cũng không được. Với nhiều khi chạy nhiều mệt quá, rồi cũng chưa muốn ăn gì luôn.

𝟯/ Bị Hành

Xin lỗi nếu tui dùng từ “hành” thì hơi nặng, nhưng nhiều khi có những cái vô lý lắm luôn, mà cũng phải chạy đi chạy lại, sửa tới sửa lui, lòng thì không cam, nhưng vẫn phải làm.

Nếu bạn chứng từ ở nhà mà kỹ càng, tỉ mỉ thì đỡ, còn không may, lỡ thiếu hoặc sai chứng từ nào thì thấy ngay cái cảnh, mới đút hồ sơ vào khâu đăng ký thôi mà bị thảy ra thì cũng nóng lắm nà.

𝟰/ Dầm Mưa Giải Nắng

Đã là dân XNK, dân OPS thì nói chi việc nắng mưa.

Nắng thì vẫn phải chạy xe đi hãng tàu, đi cảng.

Mưa thì vẫn đội áo mưa lội bộ kiếm cont, nhiều khi lội nước lõm chõm. Mang đôi giày có khi thúi quắt, người thì mùi âm ẩm, rồi mồ hôi, nhiều khi hổng dám đứng gần người khác luôn.

Thiệt, hơi mất vệ sinh chút, chứ hổng thể khác được, có nói ra như vậy mới thấy xót cho mấy bạn hiện trường chuyên nghiệp 🤣.

Còn thêm khâu lội bộ nữa. Như ở cảng Cát Lái này, từ chỗ đăng ký tờ khai đi xuống kho, xuống bãi #kiểm_hóa, thì lội bộ cũng hơi bị phê, đó là chưa tính đoạn leo lên xe bus ròi đó nha.

Khoai quá, đúng không các bạn?

𝟱/ Nguy Hiểm Rình Rập

Đây cũng là lý do sao mà OPS đa phần là nam, (hii trong khi tui là nữ ngen), nhiều khi deadline ập tới, rồi khách hàng dí, síp dí chạy xe như tên bay, đường thì toàn là xe #container, nghĩ thôi cũng thấy sợ, mà tới lúc bị dí thì có màng đến đâu các bạn nhỉ. Đúng không nè, sao mà sai được, mấy ông chạy thôi thì khỏi phải nói.

Tui nhớ hồi có lô hàng gấp, đưa hồ sơ cho chú giao nhận ở cty mà cứ phải dặn “chú cứ đi từ từ, con thấy chú chạy xe là ghê lắm, hàng thì gấp rồi mà lỡ có gì thì khổ”, nói thì nói vậy thôi chứ biết rõ quá mà.

Rồi khi ra cảng, đủ kiểu xe cứ lạng qua lạng lại trước mặt – xe nâng – xe cont – xe tải, mình lại chạy bộ lần quần trong cảng, leo lên leo xuống xe bus liên tục, có khi không đi mà toàn chạy. Việc này mang đậm tính OPS nè.

Nghe tới đây rồi các bạn thấy mệt chưa?

Khoai chưa nè?

Còn nữa nha, tiếp tục phân tích nhé….

𝟲/ Bưng Bê Hàng Hóa

Tới lúc đóng hàng xuất hay kiểm hóa, phải mở hàng, tìm hàng, lôi hàng từ bên trong cont ra cho Hải Quan kiểm, có khi hàng từ trên cao, nếu là nữ nhiều khi chỉ muốn khóc. Hu Hu Hu.

𝟳/ Thời Gian Làm Việc Không Giới Hạn

Giờ trưa thì khỏi nói rùi hén, dân phèn phèn xe ôm – OPS của tụi tui toàn tận dụng giờ trưa để chạy cho kịp lô hàng, nên nghỉ trưa cũng có thể gọi là xả xỉ, hiii.

Còn làm đến 7-8 giờ tối là chiện cơm bữa ngen.

Rồi nhiều khi đang ngon giấc giữa đêm thì tài xế gọi:

– Alo, e ơi, địa chỉ cty chỗ nào anh tìm không ra,

– Cty không có tờ khai họ không nhập kho được.

– Số lượng hàng bị thiếu.

– Sao xe không đảm bảo nhiệt độ lạnh.

Bla bla bla …

Chưa hết nha, nhiều khi hàng gấp cần kiểm hàng ngay trong đêm luôn, rồi cũng xách đít đi kiểm hàng đến 1-2 giờ sáng.

Lúc này, bạn có đi không? Hay bạn nói là kiểm hàng là công việc của kho mà, hay để mai rùi kiểm, tui là con gái sao mà đi đim được.

Đó đó, cái hơn người khác là ở chỗ đó, đừng hỏi sao mà chi phí kiếm thêm phát sinh không có xảy ra với mình, mà thử hỏi mình đã đủ độ lầy để làm việc chưa nhé?

Rồi rồi …

Tới đây nghe bao nhiêu là cái khổ ải ròi hén, nản chưa ???

Nếu bạn nào thấy nản, thấy chán, thấy xìu hoặc quá hoang mang thì thử tìm đọc lại 1 bài tui cũng kể ra cái sướng của ngành rùi.

Cho dung hòa nhé.

𝘛𝘳𝘰𝘯𝘨 𝘤𝘢́𝘪 𝘬𝘩𝘰̂̉ 𝘴𝘦̃ 𝘤𝘰́ 𝘭𝘰̂̀𝘯𝘨 𝘷𝘢̀𝘰 𝘤𝘢́𝘪 𝘴𝘶̛𝘰̛́𝘯𝘨 𝘮𝘢̀, 𝘢𝘯 𝘵𝘢̂𝘮.

Tui nói rùi, đời không bạc lắm đâu, tính toán nhiều lại mất dui AE nhỉ. he he.

————————-

À À, còn một chiện nữa mà thương lắm, nhất là đối với các bạn nữ, mấy em mới đi làm hiện trường, là phải biết thích ứng và control được cảm xúc của mình trước những trường hợp bắt bẻ của Hải Quan.

𝗞𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗯𝗶𝗲̂́𝘁 𝗰𝗼́ 𝗯𝗮̣𝗻 𝗻𝗮̀𝗼 𝗴𝗶𝗼̂́𝗻𝗴 𝘁𝘂𝗶 𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗰𝗵𝘂̛́ 𝗵𝗼̂̀𝗶 𝘁𝘂𝗶 𝗺𝗼̛́𝗶 đ𝗶 𝗹𝗮̀𝗺 𝗢𝗣𝗦 𝘁𝗵𝗶̀ 𝘁𝘂𝗶 𝗯𝗶̣ 𝘁𝘂̉𝗶 𝘁𝗵𝗮̂𝗻 𝗹𝗶𝗲̂𝗻 𝘁𝘂̣𝗰.

Tui nhớ có 1 lần, làm 1 lô hàng nhập, mà bị sai lỗi chính tả trên tờ khai, hình như là sai địa chỉ shipper hay sao đó, tui hổng nhớ rõ, tại cũng lâu rùi, nói chung là lỗi đó thì không đáng gì, mà HQ yêu cầu sửa tờ khai.

Mà sửa tờ khai là phải chạy về cty, trong khi tui chờ ở cảng từ sáng tới chiều mới tới lượt mình, vì cty có mình tui hà. À, ở đây tui note lại xíu nhé, sẽ có các AC nói sao không “xử lý” luôn. Dạ, lúc đó em mới đi làm, kinh nghiệm còn non, chi phí cty lại cho thấp, mà hầu xưa không có truyền TK điện từ như bi giờ – nói tới đây thì mọi người hiểu hén, đừng bắt bẻ tui tội nghiệp nhen.)

Lúc này Hải quan yêu cầu sửa Tờ khai, mà bị một lỗi cực kỳ nhỏ như vậy, hii hi mà nhỏ cũng là lỗi mà-cứ phải cãi.

Cái …, tui tức lắm, cũng tức cho bản thân mình – chút vậy thôi cũng để sai. Tuổi thân, tui ra khúc vắng vắng, không có người á, tui khóc, khóc trong tức tởi luôn các bạn. Lúc đó, tui nghĩ sao mà lại khổ vậy, cái nghề gì mà cực thế, việc gì mà khoai quá chừng.

Nhưng rồi cuối cùng tôi cũng trấn tĩnh và hoàn thành công việc thôi, lại cho vào túi bài học kinh nghiệm.

Kiểu như tâm lý của các bạn nữ hoặc những bạn mới vào nghề còn non yếu, chứ như mấy anh Nam hoặc gạo cội thì tâm lý vững rồi, chai mặt rồi, là chiện như cơm bữa, xử lý cái một là xong.

————————–

Tới đây, thôi hén các bạn.

Nói ra nhiều quá các bạn lại nói tui kể lể than khổ, than phiền này nọ. hè hè, nhưng thật ra đó là tất cả những gì tui đã trải qua, còn nhiều câu chiện ngậm đắng nuốt cay lắm. Nào rảnh rảnh tui lại lót dép hóng chiện tiếp các bạn hén.

—————

Theo tui nghĩ, tất cả những cái vất vả, những cái khó khăn, sai lầm và cả những lần tui bị ăn hiếp nữa, nó là bài học quý giá, xương máu, tui đã lụm được rất rất nhiều kinh nghiệm từ đó.

Không những là kinh nghiệm về ngành, mà còn là kinh nghiệm thực tiễn trong cuộc sống thường nhật.

Ví dụ như câu chuyện ở trên, dần dần tui đã kiểm sót được cảm xúc của mình trước những tình huống éo le, nói trắng ra là da mặt đã dày hơn rất nhiều, độ nai tơ bị mài mòn qua năm tháng. kaka.

—————–

À, chấn chỉnh xí nha, không phải thấy khổ vậy mà tui nản hoặc muốn bỏ nghề (nãy giờ là tui kể chứ tui không than ngen).

Mà càng làm, càng khổ, càng vất vả thì tui càng thấu hiểu và càng yêu cái nghề mình đã chọn.

Thiệt, không có 1 sự giả trân nào ở đây nha, kiểu như nay tui có thể ngồi tám chiện nghề suốt mấy tiếng đồng hồ được luôn á.

Và những cái tui truyền tải, là tất cả những gì xuất phát từ kinh nghiệm đúc kết được chứ tui hổng dám nói những gì mình chưa trải qua ngen.

Đến tận bi giờ, sau hơn mười mấy năm hành nghề, cũng nếm không ít những lần lên bờ xuống ruộng thì tui vẫn yêu nghề như thường. Minh chứng là tui đang ngồi viết lại những gì đã trải qua mà có cảm giác như là đang sống lại cái thời lúc đó vậy, và vẫn mong, vẫn ước mình có thể có thêm thời gian để vài lần chạy hiện trường lại.

———————–

Yêu lắm các bạn nhen, vẫn là câu

“ 𝙏𝙚𝙖𝙢 𝙭𝙪𝙖̂́𝙩 𝙣𝙝𝙖̣̂𝙥 𝙠𝙝𝙖̂̉𝙪 𝙝𝙖̃𝙮 𝙫𝙪̛̃𝙣𝙜 𝙩𝙞𝙣 𝙣𝙝𝙚́”

Bài viết mang tính chất tâm sự, chia sẻ bình dân, nên có nhiều chữ tui cố tình viết sai chính tả để gần gũi hơn với mụi người, lại cứ phải nói đừng soi quá mất dui, các bạn hén.

Chúc mụi người một ngày thật êm ả.🙂

Thân.

nguồn: https://www.facebook.com/groups/751699098197946/user/1538806340

Cuối bài

  • Đọc thêm nhiều bài viết khác của nthuan
  • Theo dõi fandpage của tôi tại đây

Leave a Comment

Your email address will not be published.